0818788000
IV. LUYỆN NGHE CHO TRẺ ĐIẾC ( GS. Phạm Kim)
HƠN 10% BỆNH NHÂN COVID-19 SAU HAI THÁNG XUẤT VIỆN CHO BIẾT BỊ GIẢM THÍNH LỰC
07/09/2020
V. LUYỆN NÓI CHO TRẺ ĐIẾC ( Giáo sư Phạm Kim)
07/09/2020
Hiện tất cả

IV. LUYỆN NGHE CHO TRẺ ĐIẾC ( GS. Phạm Kim)

IV. LUYỆN NGHE CHO TRẺ ĐIẾC ( GS. Phạm Kim)
Luyện nghe cho trẻ điếc bằng ca1chta65n dụng và huấn luyện các phần thính giác còn sót lại ở trẻ điếc đã được áp dụng từ thế kỷ 17. Bonet (1620) đã mô tả các cách thức luyện nghe cho người điếc như đưa họ đến những thung lũng để ở đó tiếng nói to có độ vang vọng lớn để luyện nghe hay đặt người điếc trong những thùng lớn để họ luyện nghe bằng chính những tiếng nói to của họ được cộng hưởng vang to trong thùng.
Itard cũng đã sử dụng trống chuôngđể huấn luyện nghe cho trẻ điếc.
1897 ở Mỹ, Max Goldstein đã đặt chương trình luyện nghe mỗi ngày 15 phút cho mọi học sinh điếc câm ở trường trẻ em điếc St Joseph ở St Louis.
Ngày nay máy trợ thính đã là một công cụ hết sức hiệu quả cho việc khuye61ch đại nâng cao sức nghe cho người điếc và đã trở thành một phương tiện hết sức phổ biến nhằm phục vụ cho luyện nghe, đem lại những tiến bộ nhảy vọt. Do yêu cầu về mục đích ( dung để giao tiếp và tư duy) mà việc luyện nghe bao giờ cũng gắn liền với nội dung nghe lời nói, tuy nhiên cũng có khi cần sử dụng trong các bài luyện tập nghe những âm thanh không phải là tiếng nói, nhằm giúp trẻ điếc cấu trúc sự tiếp nhận thính giác của chúng.
Nói chung quá trình luyện nghe cho trẻ điếc nên tiến hành làm 4 giai đoạn:
– Trước tiên phải tập cho trẻ nghe.
– Tiếp đến , tập cho trẻ phân biệt từng bước các âm thanh nghe được.
– Rồi mới chuyển sang tập cho trẻ nghe tiếng nói một cách tổng thể
– Cuối cùng là biết phân tích và hiểu được lời nói.
Trình tự hợp lý cần phải luyện cho trẻ biết nhận thức âm thanh trước khi hiểu các cấu trúc quy ước của lời nói.
Trước tiên, trẻ điếc cần được tiếp xúc với âm thanh. Những người làm công tác phục hồi chức năng cho trẻ điếc gọi cái yêu cầu cơ bản đó bằng một từ ngữ khá gợi cảm là “ trẻ cần được tắm trong âm thanh” để nói lên hiện tượng của trẻ điếc “ từ trạng thái im lặng triền miên, nhờ phương tiện trợ thính khuyếch đại tới mức cường độ thích hợp mà ở trẻ bừng lên thế giới âm thanh của cuộc sống hàng ngày trong gia đình, trong vườn trẻ , trong lớp học v.v…”. Đó là khởi đầu của việc huấn luyện tiếp nhận thụ động các âm thanh. Trong giai đoạn này, ta chưa đòi hỏi một sự tham gia chủ động nào của trẻ cả và cũng chưa cần trẻ cho biết có nghe được hay không và đã nhận ra được những tín hiệu âm thanh nào. Chỉ sau một thời gian, dần dần từng bước, ta mới dạy cho trẻ biết phân biệt giữa “ có âm thanh “ và “ không có âm thanh”, mối liên hệ giữa sự vật, cử động, hành động và âm thanh. Khi ở trẻ đã hình thành ý thức biết nghe và chú ý lắng nghe ( sự chú ý thính giác) thì lúc ấy ta mới dạy được cho trẻ biết phân biệt các âm thanh.
Cách dạy cho trẻ phân biệt các âm thanh được tiến hành lúc đầu với các dụng cụ phát ra tiếng hoặc các hiện tượng âm thanh thông thường trong cuộc sống ( tiếng kêu của các súc vật nuôi trong nhà, tiếng xe cộ, âm thanh các nhạc cụ thông thường v.v…). Cần lựa chọn để tập cho trẻ so sánh những tiếng khác biệt dễ nhận ra ở bước đầu rồi dần dần mới yêu cầu trẻ chuyển sang phân biệt các âm thanh phức tạp hơn với những đặc điểm khác nhau về độ cao và âm sắc.
Chỉ sau khi trẻ đạt được một trình độ nhất định về phân biệt bằng thính giác mới chuyển sang dạy cho trẻ biết rằng một số âm thanh là có ý nghĩa. Muốn vậy cần phải kết hợp âm thanh và sự vật. Ví dụ tập cho trẻ nghe tiếng gọi tên của bản thân và các bạn, tập phân biệt tiếng kêu với loại súc vật, tiếng động với các loại xe cộ v.v…Kết hợp sự phân biệt đơn thuần bằng âm thanh với một quan hệ tình cảm , một phân biệt có ý nghĩa; tiếp đến nữa là phân biệt tế nhị hơn như phân biệt giữa giọng nam và giọng nữ; tập cho trẻ biết phân biệt cùng một đồ vật có thể phát ra các âm thanh cao thấp khác nhau; điều này có thể thực hiện trên các nhạc cụ cụ thể giúp cho trẻ ý niệm được về cao độ âm đồng thời về trường độ âm bằng cách đối lập các âm ngắn với các âm dài kết hợp với nhau hay phối hợp với các thay đổi về cao độ âm. Bằng cách đó, trẻ điếc học tập dần để phân biệt được các cấu trúc âm thanh các âm sắc, các cao độ âm, các cường độ âm, các trường độ âm khác nhau; từng bước nhận thức ra được các âm thanh nào là có ý nghĩa và những âm thanh nào là không có ý nghĩa; Tóm lại trẻ điếc lĩnh hội được dần dần các hình thái của âm thanh.
Trích từ “ Bài giảng thính học” – 1989- Viện tai mũi họng – Ủy ban II Hà Lan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *